Mưa Nấm Mối

Một ngày giữa tháng 5 âm lịch, khi buổi sáng trời rọi bóng nắng xiên, bỗng có mưa lai rai, trời tháng 5 mà mưa sáng như vậy, gọi là Mưa Nấm Mối.

Trận mưa bất tử nầy xảy ra trong tháng 5 là báo hiệu có nấm mối nở, thường là vậy.
Sáng bữa sau, như thường lệ bà con đi lòng vòng hàng tre xung quanh nhà để tìm nấm mối và cho rằng “mưa nấm mối” thì “phải có nấm lên”… chắc ăn như bắp!
Lão Tám già cũng đi một vòng quanh hàng tre để tìm nấm, rồi… bị bất ngờ, là:
Thấy từ xa, thấy rất rõ là bà Sáu Mập đang lui cui trong chùm cây nhãn lồng dưới bụi tre gai, với cái điệu lăng xăng như vầy là bà Sáu Mập đang nhổ nấm mối đây mà…
Thế là lão Tám… mừng quá cỡ, bước vội tới liền…
Nhưng trong khi ngồi nhổ nấm mối, bà Sáu cũng cẩn thận để ý coi chừng có người khác biết được thì sẽ tới nhổ nấm với bà và bà không thể cản được…
Vì đây là của trời cho, vì nấm mối như “chim trời cá nước, ai bắt được nấy ăn”.
Hỏng hiểu sao ai cũng mê nấm mối, nên có câu “mê như mê nấm mối”…
Bà Sáu thấy cha Tám ròm từ từ đi tới chỗ mình đang ngồi, liền tá hỏa, nghĩ bụng:
–         Thấy mụ nội rồi, cha Tám biết mình đang nhổ nấm mối rồi đây.
Còn lão Tám ròm cũng… nghĩ bụng:
–         Con mẹ Sáu đang nhổ nấm mối chớ gì… hehehe… mình nhào vô kiếm ăn.
Khi lão Tám nói “nhào vô” mặt ổng tươi rói, nghĩ tới tô canh mướp khía nấm mối.
Lảo Tám vội rảo bước tiến tới lẹ lẹ, bà Sáu thấy vậy… hết cả hồn!!!
Trong tích tắc của ¼ giây đồng hồ, bà Sáu Mập nảy ra một mánh khóe… quả là quỉ khốc thần sầu… để cản lảo Tám, hỏng cho vô nhổ chung. Đó là:
Bà Sáu vội đứng dậy… tuột quần, rồi ngồi xuống (<$.$><=o?!) để giả bộ đi cầu!
Cái chiêu ngồi… vậy, giống như đang đi cầu, mà nếu đang đi cầu, thì… ai khùng mới dám lại gần và bà Sáu rất hài lòng với cái kế “cản-địa” quá ư ác độc này…
Tuy bày thế trận đúng phép rồi, nhưng bà Sáu lại thấy… chưa chắc ăn, nên bả muốn “me” lảo Tám, coi ổng có dám xâm mình… vô đại hay không, là bởi Bà Tám biết:
Ai thì hỏng rõ, chớ lảo Tám già trời ơi nầy, dù thấy rõ, dù biết vậy và cũng vì mê nấm mối, lão cũng… dám nhào đại vô lắm đó!!!  
Vì vậy phải cẩn thận với ổng, vì lảo Tám ròm nầy hay ẩu tả bất tử lắm…
Mà muốn biết lão Tám có vô hong, thì bả lại (cơ khổ hong) phải ngồi quay mặt ra ngoài để me lảo ta, trong khi 2 tay cứ “thoăn thoắt” nhổ nấm càng mau càng tốt.
Khi lão Tám vừa trờ tới, dòm vô, lảo thấy “cảnh tượng hải hùng” quá đổi…
Lão chưa thấy nấm, mà… thấy bà Sáu ngồi sờ sờ làm vậy, lảo vội khựng lại, dụi mắt, rồi làm bộ vuốt mặt ngó bâng quơ…<>>>>… hỏng ai biết lảo Tám “thấy gì chưa”.
Khi đó, lảo thấy… đất trời chao đảo ngã nghiêng, lão vội đưa tay gải ót, suy tính:
–   … ”nó” như vầy, hỏng lẻ…=>>>…vô…>?>???
Ba giây sau, lảo tính tiếp:
–         Vô nhổ nấm, thì ”thấy hết ráo”…(đó nha)
Ba giây kế nữa, lảo tự… trấn an, rồi kết luận:
–         … cứ vô đại, ngàn năm có một… đó tám già…<><>???
Trong khi lảo Tám… phân vân, bà Sáu ho hai ba tiếng, lão Tám giựt mình, làm bộ bất ngờ (để) ngó vô… lâu lâu. Thấy bà Sáu ngồi ngó ra, lão quê xệ, liền bỏ đi một nước…
Lảo đi chừng dăm bảy bước, lảo “tiếc của đời”, lảo vội đứng khựng lại, nghĩ bụng:
–         Ối chà chà… ngàn năm mới “gặp dịp” …<>!?>>>… sao lại bỏ đi, ngu vậy?!
Lảo… cắn răng quay lại gấp, rồi… nín thở, rẽ bụi nhãn lồng, bước vô… đại.
Bà Sáu thấy vậy, ngưng nhổ nấm, ngồi ngó ra, lúc nầy mặt bả “quạu chầu quậu”…
Lão Tám… dòm thấy ghê quá, lão ta hết hồn, vội thụt lùi de ra từ từ, rồi đi luôn một mạch về nhà, mà lòng… tiếc hùi hụi, mặc dù trong bụng… còn đánh lô tô liên tu.
Về nhà, lão ta nằm vỏng tòn ten hút thuốc, tuy hỏng nhổ nấm mối mà mặt tươi rói…
Bữa sau, lão Tám đi uống cà phê quán bà Sáu mập, lão thấy một nia nấm mối phơi trên mặt đất, bởi bà Sáu phơi nấm mối tính làm “bột nêm” để thay bột ngọt…
Lão Tám đứng trước quán, chấp tay sau đít, khòm xuống ngó nia nấm mối phơi khô hồi lâu lâu, làm ai cũng ngạc nhiên… sao mà kỳ.
Trong khi đó bà Sáu đứng trong quán chóng nạnh ngó ra, bỗng bả… gặt gặt đầu, rồi cười mỉm… cọp, tỏ vẻ hả hê quá xá!
Sau đó ông Tám vô quán, kêu cà phê để uống, lão cười hì hì… hỏi dàn-lân bà Sáu:
–    Hì hì… ”nó hôm qua” đó he chủ quán? Bà Sáu nói liền:
–         Ừ…”nó” đó… Một người khác hỏi:
–         Nó là nấm mối hả?!… Ông Tám nói rõ:
–         Tao thấy Bà Sáu nhổ “nó” hôm qua, đó bây…
–         Ủa ủa… ông Tám thấy hả…?!
–         Xời… còn hỏi…?!?<>?!?…
–         …=>>>?!… vậy ông có nhổ chung với bà Sáu hôn đó…
–         … hỏng có nhe… Lão Tám nói thiệt, nhưng bị… hỏi nữa:
–         Trời trời, thấy nấm mối mà chê, sao chê, hử… ông…?!?
–         … thì… ừ ừ… tao… tạ tạ… tại… rồi còn bị…
 Để trả lời dùm 1 câu hỏi… quá khó, bà Sáu nhè hỏi ngược ông Tám:
–         Bữa qua thấy tui nhổ nấm mối, sao ông Tám “nở” đi luôn…?!
–         …(((ooo(((ooo#$%=>>>…(…con quỉ cái già mắc dịch, ông Tám rủa thầm)
–         Ủa ủa… sao “đi luôn” vậy ông…?! Thằng Tư Lùn hỏi tiếp.
–         Hỏi tao hoài… mầy hỏi chủ quán, khắc rỏ…
–         Sao vậy bà Sáu?!
–         Tao đố mầy biết…
–         Tui biết… chết liền, bà nói coi…
–         Tại tao “trịch quần nhổ nấm mối” thì ai dám vô… hé hé…
–         …???… thiệt vậy chớ…???
–         … thiệt…
–         Ối chời chời… sao chơi ác vậy bà.
–         Hehehe… với ông Tám, chơi vậy mới đặng!!!
–         Ối chời chời… phải vậy hôn, sao nghi quá…?!
Như vậy… coi như, chưa ai biết ất giáp gì về chuyện “nhổ nấm mối”… Đã thiệt!
Do đó, Bà Sáu liền chơi cắc cớ… đối thoại tay đôi với ông Tám:
–         Vậy… vậy bửa qua, ông Tám ”thấy gì hôn”… hé hé…?!?
Ông Tám im re lấy tay gải ót hồi lâu, mặt nhăn nhăn như khỉ, rồi cà lăm:
–         Ca cái… cái mà cái…cái…
Bà Sáu lại tính… ém cứng ông Tám vô gốc tường:
–         Ông “thấy rõ” chớ gì, biết mà… hí hí…
–         … ê ê…<><>ó>>…thấy “hỏng rỏ” nhe… hehehe…
–         Chắc hong…?!
–         Chắc…!!! Ông Tám xám hồn, liền chối bai-bải.
Lúc nầy bà Sáu chống nạnh 2 tay, nghiêng mình, trợn mắt, hỏi gắt:
–         Ông dòm mà hỏng thấy hả…?!
–         Thằng nào nói dóc… bà xẹt!!! Ông Tám hoản hồn, thề độc như vậy.
–         Ông hỏng thấy thiệt chớ?!
Thấy Bà Sáu hỏi gắt củ kiệu, ông Tám trả lời cũng ngon ơ:
–         … hehehe….”nó đen hu” sao thấy…!?*100%*!?…(!?)
–         Khửa khửa khửa…
–         …>>>!!<<?!?>>??<>…!*!*!…(đồ ngựa-bà)
( mời Độc Giả…nghĩ bụng dùm…câu trên và câu dưới hàng nầy)
–         …?”xyz”!…(già lụ-đạn)
Cuối cùng sự “đối đáp qua lại” giữa Bà Sáu và Ông Tám, khách khứa uống cà phê… hỏng hiểu gì ráo, cứ tưởng “ổng-bả nói dóc cho vui”…

Và “chuyện đó” vẩn còn bí mật tới tận bây giờ… Đã chỉ thiệt…

Chàng Hiu 374 


 

Xem Thêm

Gửi phản hồi