Lại Chuyện La-De

Mỗi năm mới, những bài viết có để tài về con vật tuổi trong Thập Nhị Chi, Mười Hai Con Giáp thường xuất hiện trên các số báo Xuân. Năm Canh Dần 2010 không khỏi có nhiều bài viết về Cọp, Hổ, Ông Ba Mươi và những gì có dính líu tới Chúa Tể Sơn Lâm. Tôi cũng bày đặt viết. Cái gì dính líu tới Con Cọp mà gắn bó với mình nhứt cà? Dầu cù là hiệu Con Cọp? Không! Cái thứ va-sơ-lin đựng trong chai thủy tinh lùn xủn chỉ bằng một lóng ngón tay nhỏ xíu xìu xiu đó là bửu bối của bà ngoại tôi và cũng là vật bất ly thân của ông ngoại tôi. Nhức đầu thì tha màng tang; đau bụng thì tha rún, cảm lạnh thì tha lỗ mũi. Còn đối với tôi, “La bière” hay “la de” Con Cọp là gần gũi với tôi nhứt. Thế là có bài viết nầy: Năm Dần Nói Chuyện La De Con Cọp.

Trước hết, tôi xin được tỏ lời cảm phục soạn giả Nguyễn Phương, mặc dù đã cao tuổi hạc mà vẫn hăng say viết về sinh hoạt cổ nhạc và nghệ sĩ cải lương một cách kiên trì đều đặn. Ông sống có kỷ luật bản thân, sống chừng mực, sống lành mạnh không dính vào các món ăn chơi của tứ đổ tường. Tôi phục ông vì tôi không được như thế. Nhắc đến ông vì mỗi lần nói đến la de Con Cọp, tôi lại nhớ tới Ngã Tư Quốc Tế đàng sau rạp hát Nguyễn Văn Hảo, nơi ông thường sinh hoạt nghề nghiệp và cũng là nơi tôi hay la cà lúc nhỏ để mong có dịp ngó mặt nghệ sĩ sắm tuồng, nhứt là đào Thanh Nga chỉ lớn hơn tôi có hai tuổi. Lúc học các năm cuối trung học đệ nhị cấp thì tôi nhào vô quán cơm bình dân Anh Vũ ngay góc ngã tư làm một bữa ăn trưa có đầy đủ món canh món mặn và trà đá mà chỉ tốn có năm đồng bạc. Tới khi đi lính rồi, tôi cũng còn la cà khu đó để ngồi nhậu với bạn bè lính tráng với nhau.78b107-640x370-20151005105401

Dọc hai bên con đường Bùi Viện từ đường Ðề Thám trở đi về hướng đường Cống Quỳnh, cứ chiều đến là các quán nhậu kê thêm bàn ghế ra tận lòng đường để đón khách nhậu lính cũng như dân. Ðã là lính thì thường đi đôi với chữ nghèo. Và vì nghèo nên chúng tôi chỉ nhậu la ve Con Cọp, rẻ hơn la de 33 chai nhỏ, có khi hai đứa chỉ uống một chai mà chúng tôi gọi là cưa hai.

La de Con Cọp là hình ảnh quá thân quen với tuổi trẻ của tôi, khi những đứa trẻ thuộc gia đình nghèo hay đứng quanh các bàn nhậu để tranh lượm nút khoén mỗi khi chủ quán khui một chai cho khách. Ðôi khi bọn trẻ chúng tôi cạy miếng bấc bằng cây bần lót bên trong ra khỏi nút chai, xong đặt nút chai kim loại có hình đầu cọp ngay trước ngực trái bên ngoài lớp áo chemise, lòn miếng bấc vào trong lớp vải áo rồi ép chặt lại; chúng tôi vừa tự gắn cho mình một huy chương! Nhưng thường thì chúng tôi dùng búa nhỏ đập cho nút khoén dẹp thẳng ra, lấy đinh đục hai lỗ đều ngay chính giữa, xỏ vô đó một sợi nhợ dài khoảng cánh tay rồi cột hai đầu nhợ lại với nhau; chúng tôi vừa có một món đồ chơi là cái vo vo. Hai thằng bạn “đọ kiếm” với nhau bằng vo vo cũng rùng rợn lắm! Vo vo xoay mòng theo tốc độ thiệt lẹ trở thành một thứ vũ khí sắc bén dễ dàng cắt đứt giây nhợ. Miếng khoén tròn bằng kim loại bung ra từ sợi nhợ vừa bị cắt đứt, bay tự do trúng đâu chém đó chẳng khác nào độc chiêu của hành giả ninja.

BGI-Saigon

Nhà tôi ở trong Hẽm 192 đường Ðề Thám, băng qua đại lộ Trần Hưng Ðạo là tới ngã tư Ðề Thám và Bùi Viện tức Ngã Tư Quốc Tế. Thuở tuổi thiếu niên, tôi được cha tôi giao nhiệm vụ đi mua la de và đồ nhậu mỗi khi cha tôi có khách tới nhà. Một tay tôi xách cái giỏ nhựa “Made in Cholon” có hai quai xách đựng vài chai la de Con Cọp còn dính trấu vì chúng được vùi ướp lạnh với nước đá cây trong một thùng gỗ dài. Tay kia tôi xách cái gào mên/cà mèng bằng nhôm có nhiều ngăn đựng đồ nhậu. Một lần tôi đi vấp chân, giỏ cũ đứt quai, hai chai la de rớt trên lề đường xi măng bể nát, tôi phải ngồi xuống lượm cho hết miễng trước tiệm bán và sửa xe gắn máy Phi Long. Tôi về tới nhà, cha tôi bắt tôi phải đi mua hai chai khác ngay. “Có mồi mà không có rượu thì làm gì!”, không biết có phải cha tôi càu nhàu nói như thế không. “Con xin lỗi ba.”, không biết có phải tôi rụt rè trả lời như thế không. Dung tích mỗi chai la de Con Cọp là .66 lít, cộng với trọng lượng vỏ chai nữa thì một chai chưa khui nặng cả kí lô như chơi.Xách hai chai cộng với cục nước đá, tôi đi cà tưng một quãng đường dài cỡ hai trăm thước. Cái giỏ nhựa đã cũ với hai cái quai mỏng dính đã nứt sẵn làm sao chịu nổi. May là tôi không bị đứt tay và không bị cha tôi đánh đòn.

Nhưng chính cha tôi đã đèo tôi trên chiếc xe Honda 50cc lên Phòng Trình Diện Nhập Ngũ, Quân Vụ Thị Trấn Sài Gòn đường Lê Văn Duyệt trong ngày tôi đi nhập ngũ theo lệnh động viên tháng Ba năm Một Chín Sáu Tư. Cha tôi đã bỏ một buổi sáng đi làm để chỉ đứng chờ tôi làm thủ tục gần hai tiếng đồng hồ, để chỉ vẫy tay tiễn tôi khi tôi leo lên đoàn xe GMC chở tân binh rời địa điểm và chạy về hướng Hòa Hưng trực chỉ Trung Tâm 3 Tuyển Mộ Nhập Ngũ cạnh Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung. Và đời lính mang lại cho tôi những buồn vui kỷ niệm, những tình bạn đồng ngũ đầy hi sinh không tính toán, và những trang trải tâm tình qua bữa nhậu la de Con Cọp mờ khói thuốc. Vâng, tôi nhậu, tôi hút thuốc ngay đêm đầu tiên của đời lính trong câu lạc bộ với mấy đứa bạn mới làm quen. Tiền trong túi ba đứa chung lại chỉ đủ mua một dĩa tôm khô củ kiệu, một dĩa đậu phọng rang, một con khô mực nướng và hai chai bia Con Cọp.

Sau nầy thì khá hơn, nhằm lúc đầu tháng mới lãnh lương, bọn tôi cũng nhậu với bò lúc lắc, cánh gà chiên bơ, gỏi sứa tôm thịt, bê thui như ai. Chỉ nhậu đơn sơ vậy thôi mà sao thấy ngon cách gì! Ngon đến nỗi có một lần ngồi nhậu bàn tròn ở đường Bùi Viện với đám bạn cùng đơn vị, tôi té bổ ngửa mà trên hai tay vẫn còn cầm chén cà ri dê và đôi đũa. Trước đó, tôi đứng lên để múc thức ăn. Một thằng bạn hay nghịch lén kéo chiếc ghế đẩu của tôi ra xa. Múc thức ăn xong tôi ngồi xuống khoảng không, thế là té. Tôi ngồi dậy đưa chén thức ăn lên khoe: “Chưa đổ miếng nào!” Cả đám ồ lên khen tôi vừa diễn một màn xiệc. Thằng bạn nghịch ngợm ngồi bên đứng lên cầm ly bia của tôi bằng cả hai tay giả bộ trịnh trọng làm lễ tiến tửu dâng rượu cho tôi và gọi tôi là “sư phụ”. Tôi uống một ngụm, xong đưa ly cho nó nói, “Sư phụ phạt mi phải uống cạn ly nầy!” Cả bọn đứa la “Dô! Dô!”, đứa vỗ tay làm rùm cả quán. Tửu lượng của tôi chỉ xoàng thôi, chỉ uống lai rai và ăn cũng lai rai, đỡ phải bị mắng là thằng phá mồi.

Trong bàn nhậu, tôi thường đóng vai thụ động, ngồi nghe bạn bè tán hưu tán vượn nhiều hơn là ăn uống. Ly la de trước mặt bỏ nhiều nước đá cũng đổ mồ hôi trong cái nóng nực đầu Hè, từ sức sống tràn trề của đám tân binh non choẹt, và từ những dĩa tô thức ăn còn bốc khói của các bàn bên cạnh tỏa sang. Tôi ngồi đó xoay xoay cái ly, chờ những tiếng “Dô! Dô!” là vội vàng nâng ly như cái máy. “Trăm phần trăm vui đời lính!” Tôi cũng ngửa cổ nuốt từng đợt ừng ực. Khi hơi men đã bắt đầu thấm vào trong cơ thể, tôi cũng cảm thấy vui lên, yêu đời hơn và cười nói líu lo. Ðôi khi cao hứng do bạn bè khích động, tôi cũng hòa nhập đóng góp giúp vui, ca hát nghêu ngao hoặc kể chuyện tiếu lâm và… giễu dở. Khi đã nhậu sương sương rồi, tôi rất dễ buồn ngủ, chẳng kèn cựa với ai và ngoan hiền như đứa bé con, chỉ mong tìm một chỗ đặt lưng xuống và làm một giấc.6792016609_c0314b9bb5_b

Tôi trải qua mười một năm quân ngũ phần lớn ở các đơn vị tham mưu tại Sài Gòn; địa điểm ngồi lai rai ba sợi với bạn bè quanh đi quẩn lại vẫn là Ngã Tư Quốc Tế, Bến Xe Nguyễn Cư Trinh, Bến Bạch Ðằng và các câu lạc bộ trong đơn vị. Và chất lỏng chính tống vào cổ họng vẫn là La De Con Cọp hoặc 33. Chai Con Cọp 0.66 lít; chai 33 0.33 lít, vì vậy mới có tên là 33. Lính nghèo làm gì dám rớ tới mấy loại Cognac của Pháp như Remy Martin V.S.O.P., Hennessey, Courvoisier, Martell. Whiskey Johnnie Walker hay Black&White cũng không. Hơn nữa, uống bia lành mạnh hơn uống rượu mạnh. Ông tổ y học Hippocrates từ 2,380 năm trước đây đã công nhận bia có thể chữa được bệnh mất ngủ, bệnh viêm gan, tiểu đường, bướu độc và bệnh mất trí nhớ.

Trí nhớ của tôi kém lắm, không biết tại tôi uống chưa đủ “liều lượng” hay là tôi từng uống quá đà và quá đã. Hai chàng chèo xuồng đi câu, cần nhậu hơn cần cá, vừa câu vừa nhậu la de, chắc là la de Con Cọp. Trăng thanh gió mát, uống đã hết la de mà chưa đã cơn thèm. Bỗng câu lên được một chai nhốt Ông Thần Ve Chai. Ông thần nầy hà tiện, chỉ cho một điều ước duy nhứt mà thôi. Chàng nhậu lại có máu thi sĩ bèn nói:

– Xin thần biến nước khúc sông nầy thành la de Con Cọp. Tức thì cả khúc sông lấp loáng nước la de vàng óng dưới ánh trăng và vị thần cũng biến mất. Hai chàng Lý Bạch tân thời hả dạ múc ánh trăng vàng đổ vô họng vỗ mạn thuyền ngâm nga: Ðời ta nhớ mãi đêm nay Uống trăng thì uống phải say đó mà Một tiếng ực một tiếng khà Búng tay cái chóc đúng là bia ngon! (HCA)

Một lúc sau, một chàng bỗng hoảng hốt nói:

– Chết bà rồi! Bây giờ biết đái ở đâu đây?

….. Thế cho nên có câu đố rằng:

– Dân nhậu ở nhà quê mắc tè thì gọi là gì?

– Tiểu đồng. – Dân nhậu ở thành phố mắc tè thì gọi là gì?

– Tiểu đường.

– Dân đi câu ghe mắc tè thì gọi là gì?

– Tiểu giang đỉnh! ….. Dân nhậu hay nói tào lao lắm, các bạn không biết sao. Rượu vào lời ra mà.

Ta hãy nghe một bợm nhậu biện luận như sau, dĩ nhiên là sau khi đã sương sương sứa sứa xỉn xỉn rồi:

“Một đàn trâu rừng chạy lẹ thế nào đi chăng nữa cũng chỉ kể bằng con chạy chót, đúng không? Và những con chạy chót đó bị thợ săn bắn chết. Như vậy là tốt vì những con còn lại đều chạy nhanh và tạo thành một đàn trâu khỏe mạnh. Tương tự như vậy, tế bào não của con người cũng chỉ có thể làm việc nhanh như tế bào chậm yếu nhất, đúng không?

Uống bia rượu nhiều làm chết hại tế bào não, dĩ nhiên là những tế bào chậm yếu nhất. Ðiều đó đưa đến kết luận là uống bia rượu tốt cho trí não vì bia rượu giúp loại bỏ những tế bào não hết xài và những tế bào khỏe mạnh còn lại sẽ làm việc nhanh nhẹn và hữu hiệu hơn.” Bạn thấy chưa? Dân nhậu nói chuyện khôn ra phết.

Nào ta cùng nâng ly! Nếu bạn không tin, bạn cứ đi hỏi ông cựu thủ tướng Úc Robert James Lee (Bob) Hawke thì biết.Ông thủ tướng cầm quyền từ 1983 đến 1992 thuộc Ðảng Lao Ðộng nầy nổi tiếng uống bia nhanh đó bạn. Năm 1955, lúc còn là một sinh viên đại học Oxford 25 tuổi, ổng uống 3 imperial pints (tương đương với 1.7 lít) bia chỉ trong vòng 11 giây đồng hồ và được ghi nhận trong Sách Kỷ Lục Thế Giới (Guinness Book of World Records).

Trong hồi ký, ổng nói nhờ ổng uống bia nổi tiếng cho nên dân nước Căng-ga-ru khoái mà bầu cho ổng làm thủ tướng. Kỷ lục uống bia nhanh vô địch thuộc về anh chàng Steven Petrosino lập năm 1977 tại Carlisle, Pennsylvania. Anh sinh viên 25 tuổi nầy uống một lít bia trong vòng chỉ có 1.3 giây. Nhưng đến năm 1991 Guinness ngưng không đăng các kỷ lục quái gỡ do con người cố tình tạo ra để lấy tiếng nữa. Theo bản tin của Asia Pulse ngày 19/9/2009, Hiệp hội Bia Rượu và Nước Giải Khát Việt Nam cho biết rằng một người Việt Nam tiêu thụ trung bình 22 lít bia trong năm 2008, và chỉ đứng sau Thái Lan về mức độ tiêu thụ bia ở Đông Nam Á, một phần lý do là giá cả của bia và nước ngọt không khác biệt nhiều.

Nhiều hãng bia và nước giải khát nổi tiếng thế giới đã đầu tư vào Việt Nam trong những năm qua, trong đó có các hãng Carlsberg, Heineken, Tiger and San Miguel. Đại công ty nước giải khát Hoa Kỳ Anheuser-Busch cũng đã đưa sản phẩm bia nổi tiếng Budweiser vào thị trường Việt Nam. Theo bảng sắp hạng mức độ ưa chuộng, dân Sài Gòn ngày nay thích uống các loại bia sau: Heineken, Tiger, San Miguel, Budweiser, Carlsberg, Corona, 333, Saigon Xanh, Saigon Ðỏ, Huế. Cố ký giả Trường Kỳ từng cố gắng sưu tầm những câu dân nhậu sáng tác dựa theo tên của mỗi loại bia, tương tự như những câu theo tên các loại thuốc lá ngày xưa mà chắc các bạn chưa quên.

Dân nhậu mà, phải bày trò cho vui chứ.QTVthuoc03A

Tên thuốc lá:

-Pallmall: “Phải anh là lính mời anh lên lầu” với hai chữ “l” ở cuối có thể đổi thành “làm liền”, “làm lâu”, “làm lại” v.v.

-Capstan: “Con anh phá sản tại anh ngu” “Còn anh phá sản tại anh ngốc” -Bastos: “Bộ anh sợ tôi ôm sao” -Camel: “Chơi anh má em la” -Salem: “Sao anh làm em mệt” Ðọc ngược “Má em làm anh sợ” Tên bia: -Heineken: “Hôn em ít nên em khóc em nhéo” hoặc có thể đọc ngược lại “Nếu em khôn em nằm im em hưởng”

-Tiger: “Tình iêu giết em rồi” và “Thấy ít ghé em rầu”

-San Miguel: “Sao anh nhớ mà ít ghé uống em lo”

-Carlsberg: “Cho anh ráng lấy sức bế em ra giường”

-Corona: “Còn ốm ròm ốm nhách à”

Bia là thức uống phổ thông nhứt của con người sau nước lã và trà. Bia cũng là thức uống do con người chế tạo ra sớm nhứt trong lịch sử (năm 9,000 trước Công Nguyên) trong vùng Lưỡng Hà Trung Ðông theo sách cổ Ai Cập. Giống như nhiều phát minh khác, rượu bia có lẽ cũng được ra đời do sự tình cờ. Giai thoại kể rằng người phát minh ra bia là một bệnh nhân nghèo bỏ bánh mì cứng trong ly nước cho mềm để ăn. Nhưng ông để quên. Hai ngày sau, bánh mì lên men trong ly như một món cháo đặc; ông ăn có cảm giác ngây ngất say vì hơi men. Nhờ vậy mà sau đó ông lành bệnh.

Từ đó, bằng thí nghiệm, ông lần hồi tìm ra một công thức để chế bia và biến nó thành một thức uống vừa ngon miệng vừa giúp chữa bệnh. Sáu ngàn năm sau nữa, châu Âu mới biết làm bia mà uống; rồi người Pháp đem theo thức uống ngon lành đó đến Việt Nam vào cuối thế kỷ thứ 19 giới thiệu cho phe ta. Nhưng ta uống la de chẳng giống như Tây. Tây uống la de ướp lạnh không thêm nước đá; ta bỏ nhiều đá, có khi còn để đông đặc.

Bạn cứ vô các quán nhậu (bar, pub) của Tây mà coi, chỉ thấy họ ngồi nhậu khơi khơi, xem tivi, chơi banh bàn lặt vặt. Tây chỉ uống la de không hoặc cùng lắm là với vài món khai vị nhẹ như lạc rang, phó mát, hạt, chíp khoai tây hoặc thịt nướng. Ta uống la de với thức ăn ê hề và nặng nề, với cả các món có nước lỏng bỏng như phở, bò bảy món, lẩu thập cẩm đồ biển. Trường Kỳ gọi là đớp hít.

La de Con Cọp và la de 33 trước 1975 do hãng B.G.I. sản xuất. B.G.I. khởi nghiệp từ một nhà máy sản xuất chai thủy tinh và làm nước đá sáng lập bởi kỹ sư người Pháp Victor Larue . Ông nguyên là một sĩ quan hàng hải giải ngũ ở Saigon năm 1875. Năm 1909, B.G.I. sản xuất bia hai cỡ chai: chai lớn 0.66 lít nhãn Con Cọp (trên nhãn đề dung tích chỉ có 0.61 lít) và chai nhỏ 0.33 lít nhãn 33. Trong thời gian Hoa Kỳ tham chiến ở Việt Nam, nhiều binh sĩ Mỹ cũng rất thích uống bia Con Cọp và họ đặt cho nó một cái tên thân mật dí dỏm cho vui là “Tiger’s Piss”, nước đái cọp. Chẳng lẽ họ có thấy hoặc có nếm qua nước đái cọp rồi chăng.

Sau tháng Tư 1975, Việt Cộng từ Bắc vô Nam hết sức tử tế, ban đầu mượn tạm mọi thứ thuộc về miền Nam để rồi sau đó mượn luôn. Tất cả công ty thuộc quyền sở hữu của 2,500 doanh nhân người Pháp cũng cùng chung số phận: Air France, U.T.A., Michelin, Citroen, Charner, Grall, Continental, Chargeurs Réunis, Messageries Maritimes, M.I.C., Bastos, Melia, v.v. Hãng la de Brasseries-Glacières d’Indochine (B.G.I.) bị trưng dụng và đổi tên thành Hãng Bia Saigon SABECO sản xuất các loại bia Saigon Special, Saigon Export (bao gồm bia lon 333 và bia Sài Gòn Đỏ) và Sài Gòn Xanh. Bia 33 tiếp tục được hãng Calsberg của Ðan Mạch sản xuất. Năm 1977, Brasseries-Glacières d’Indochine đổi tên thành Brasseries-Glacières Internationales cho phù hợp với tình thế địa dư đã thay đổi với tầm hoạt động bao gồm nhiều châu lục và quay trở lại thị trường Việt Nam vào năm 1991, xây dựng nhà máy đầu tiên tại Tiền Giang và sau đó mở rộng ra Đà Nẵng. Khách hàng trung thành của G.B.I. chào đón và ủng hộ nồng nhiệt. Năm 1997, công ty Foster của Úc đã mua lại toàn bộ cơ sở của B.G.I., cùng Công Ty Bia Tiền Giang, Công Ty Bia Ðà Nẵng tiếp tục sản xuất la de Con Cọp (tên mới là Larue Export) mà cái tên thân yêu ấy vốn đã từng nằm mãi trong tâm thức của hơn 25 triệu con dân miền Nam trước 1975. Bia Larue Export nhãn hiệu Con Cọp xuất cảng sang một số nước Á châu và mẫu chai nhãn vẫn giữ dáng vẻ như xưa.

Người nhớ rõ La De Con Cọp nhất có lẽ đó là tiến sĩ Phan Văn Song, người từng làm việc cho công ty B.G.I. ở Saigon từ 1973 đến 1976 với chức vụ Giám Ðốc. Nhờ ông tiết lộ bí mật, chúng ta mới biết rằng La De Trái Thơm, La De Con Cọp và La De Quân Tiếp Vụ tất cả cũng giống nhau; chúng chỉ khác nhau có cái nhãn dán bên ngoài chai mà thôi. Hỡi các bạn cựu lính tráng của QÐVNCH từng uống la de Quân Tiếp Vụ có nghe rõ năm trên năm không? Thật ra chẳng có thứ la de nào gọi là La De Trái Thơm cả. Ðó cũng chỉ là La De Con Cọp Bière Larue bình thường mà thôi nhưng có dán nhãn mới; nhãn mới nầy được thợ cây nhà lá vườn của hãng ở Saigon vẽ lại theo mẫu vẽ chính thức của nghệ nhân ngành ấn loát người Pháp. Vì thợ vẽ phe ta chưa thấy hoa bia houblon (“hop” trong Anh ngữ) bên Tây bao giờ cho nên vẽ nó lại giống trái thơm của ta. Quí đọc giả xem lại hình nhãn La De Con Cọp trong bài viết nầy thì rõ.14a2e1900

Ta hãy nghe ông Phan Văn Song kể. Trích: “Sau đây là câu chuyện của La De Trái Thơm. Lúc ấy là năm 1973, tôi làm chánh sở Tiếp thị (Chef du Service Marketing), coi luôn phần Quảng cáo. Để hà tiện tiền làm nhãn ở Pháp, tôi sử dụng Văn phòng quảng cáo của Hãng, tôi nghĩ anh Họa sĩ văn phòng quảng cáo (chuyên vẽ những fond cho các xe của Hãng rồi các anh thợ sơn đồ chép lại) đủ tài nghệ chép lại cái nhãn đặt ở Pháp. Và tôi nhờ anh Họa sĩ vẽ lại cái nhãn. Trên nhãn cái đầu con cọp vàng ở giữa hai bên có hai tràng hoa houblons, là loại hoa dùng để thêm cái vị nhẫn đắng vào Bia. Nấu Bia ngon dở là do cái tài thêm ít hoa houblon, cũng như gia vị ngũ vị hương trong nghề bếp núc Việt nam ta vậy.” “Nhãn vẽ xong đại khái cũng tạm ổn, vì anh Họa sĩ nhà chưa bao giờ nhìn thấy hoa houblon, nên đinh ninh thấy hoa houblon giống trái thơm, cho là Trái thơm, và vẽ giống trái thơm. Các ông Giám đốc Tây cũng ba chớp ba nháng, kể cả anh Chánh sở trách nhiệm là tui, vì thiệt tình mà nói thì có ông nội nào thấy hoa houblon tươi đâu? Biết là houblon nhưng chỉ nhìn thấy hoa dưới dạng khô. Còn các anh kỹ sư nhà máy, các anh nấu rượu (brasseurs – đây là một cái nghề riêng) dân La De thiệt, thì ở nhà máy. Bọn quyết định là dân Văn phòng, dân làm Marketing quyết định mọi việc, bổn phận các anh kỹ sư là sản xuất, chỉ sao làm đúng vậy thôi. Quý vị thấy không, không phải chỉ có trong Quân đội mới có cảnh lính văn phòng và lính chiến trường. Nhãn Ô kê, gởi đi làm décalques đưa qua Công ty Thủy tinh Việtnam, (Khánh hội) dán vào chai: 100 ngàn chai mới. Khi đưa vào nhà máy Chợlớn, các lão kỹ sư cười vỡ bụng, “hoa houblon sao giống trái thơm thế nầy”.

Nhưng đã nói các quan Văn phóng là chánh mà , nên quyết định, cứ trộn chai mới vào với đám chai cũ, lẫn lộn chả ai biết gì đâu, người ta uống La De có ai thèm nhìn nhãn đâu. Chẳng lẽ vất bỏ 100 ngàn chai hay sao? Vài ông Giám đốc còn thày lay dạy đời “Dân Việtnam không biết uống Bia, uống quá lạnh, nhiều khi còn để đông đặc lại (Bia đặc), còn thêm nước đá, ngon lành gì, vì vậy trái thơm hay hoa houblon có ai biết chi mô mà ngại ngùng, a-lê ta cứ thế mà làm”. Chàng Chánh sở biết thân, im miệng thinh thích, ngậm miệng ăn tiền, phải bảo vệ danh dự anh Họa sĩ nhà va danh phong Marketing, dù sao cũng…quê rồi.” “Huyền thoại vẫn dai dẳng đến sau 30 tháng Tư, dân Bộ đội, hay người Hà Lội cũng bị huyền thoại Trái Thơm.

Nhiều tay sao vàng bảng đỏ, nón cối dép râu, cũng chạy vào Văn phòng ông Giám Đốc (sau Tết 1975, tôi được bổ nhiệm làm Giám Đốc Thương mại.) làm quen, và xin ông GĐ đặc biệt “tặng không” vài chai Trái Thơm, hoặc thưởng thức Bia Trái thơm “cho biết”. Tội nghiệp, rất nhiều tay vượt Trường Sơn chỉ muốn uống Coca Cola “cho biết” (Tiếng Tây có thành ngữ “pour ne pas mourir idiot” – để khỏi chết ngu đần). Vì ta là quân chiến thắng nên chỉ xin thôi, và chỉ nhận quà cáp, của tặng, chứ không có mua bán gì cả.” (Ngưng trích). Tôi nghiệm ra rằng nồng độ rượu bia tỉ lệ thuận với mức độ ít hay nhiều, đơn sơ hay cầu kỳ, rẻ hay đắt của mồi nhậu. Bia nhẹ uống với thức ăn nhẹ; bia nặng với thức ăn nặng.

Ðộ cồn trong bia Việt Nam ở mức 4.5%, tương đối là nhẹ so với bia ngoại quốc. Carlsberg, Corona: 4.6%; Budweiser, Coors, Labatt Blue, Molson Canadian: 5%; Heineken: 5.4%. Tôi nghe nói bên Boston có bia Samuel Adams Utopias có độ cồn lên tới 25%. Vậy uống La De Con Cọp ăn những thức ăn nhẹ sẽ thấy ngon. Bia ngon cần có chất tươi, tức phải đúng độ lạnh phù hợp với khung cảnh và thời tiết. Tốt hơn hết, nếu uống bia sản xuất ở Việt Nam thì phải dùng mồi nhậu Việt Nam mới ngon vì cả hai thứ đều có cùng hương vị của quê hương. Sống nơi xứ lạ quê người mà thèm La De Con Cọp cũng phải đành chịu nhịn cái thèm đó; thôi thì ra tiệm bia xách về một “six pack” Molson Canadian hoặc Labatt Blue uống đỡ. Cuối tuần cùng với vài ba người bạn gom lại vừa uống vừa đấu hót kể chuyện tiếu lâm vui vẻ một hồi rượu hết không hay. “Tửu phùng tri kỷ thiên bôi thiểu” mà lị.

Xin kể quí bạn đọc một số chuyện tiếu lâm về nhậu nữa nhé! Nhưng nhớ phải vừa đọc vừa uống mới phê đó nghe. Cái gì chớ vừa nhậu nhẹt vừa nghe chuyện tiếu lâm thì vui hết biết. Một nàng kiều Ngã Ba Chú Ía ra mở cửa tiếp khách, thấy một anh thương phế binh cụt cả hai tay.

Ái ngại, nàng ngập ngừng hỏi:

– Anh muốn…? – Ừ!

– Nhưng anh cụt hai tay rồi làm sao… – Ðừng khi dễ nghe cô em… Biết tui gõ cửa bằng gì không? – ??? ….. Một phế binh cụt cả hai tay vô quán kêu một chai bia.

Người phục vụ bưng ra, nhanh nhẹn rót bia ra ly. Anh thương binh nói:

– Anh làm ơn… Nhân viên phục vụ hiểu ý, bưng ly đưa lên miệng anh phế binh.

Uống hết chai bia, anh phế binh đứng dậy nói:

– Có tờ hai chục trong túi quần bên phải, anh làm ơn…

– Dạ không sao… Tiền chai bia 15 đồng.

– Anh giữ luôn tiền lẻ. Tôi muốn đi washroom. Anh làm ơn…

– ??? ….. Theo kết quả của một cuộc khảo cứu khoa học gần đây mà không biết là của ai (chắc của mấy ông nhậu), người ta khám phá ra rằng trong rượu bia có chứa nhiều kích thích tố nữ tính khiến cho mấy ông nhậu có thể hành xử giống như phụ nữ. Cuộc trắc nghiệm thực hiện trên một trăm người đàn ông thuộc nhiều lứa tuổi, mỗi người uống bốn chai bia cỡ 375ml trong vòng một giờ đồng hồ. Kết quả là tất cả 100 người đàn ông đó đều:

1) lên cân,

2) nói tùm lum và nói dở,

3) dễ xúc cảm,

4) lái xe lạng quạng,

5) hay cãi và không chịu xin lỗi dù biết mình nói sai. ….. Một chàng vào quán gọi bia uống, cứ uống hết mỗi chai lại móc một tấm hình trong túi ra ngắm.

Chủ quán lấy làm lạ hỏi:

– Hình ai mà anh ngắm hoài vậy?

– Hình vợ tôi. Khi nào mà tôi thấy vợ tôi tươi lên trong hình thì tôi về nhà. ….. Một ông chồng được vợ dặn có đi nhậu với bạn thì đi nhưng nhớ phải về nhà trước 12 giờ đêm. Vừa ham vui vừa bị bạn nhậu cầm giữ, ông về nhà thì đồng hồ con cú treo trên tường cũng vừa “cúc-cu” ba tiếng. Giở mánh, ông ta “cúc-cu” thêm chín tiếng nữa rồi rón rén đi ngủ. Sáng ra vợ hỏi:

– Ðêm qua ông về mấy giờ?

– Thì… mười hai giờ. Sao?

– Ðồng hồ con cú dường như bị hư rồi.

– Hư chỗ nào?

– Nó kêu ba tiếng, tằng hắng, kêu thêm bốn tiếng, nấc cục, kêu thêm năm tiếng và còn thêm một tiếng b…ộ…p!. ……

Mấy ông nhậu khi say thì trở nên bạo mồm bạo miệng, dám nói ra những ý nghĩ mà lúc bình thường không dám nói. Ngoài ra các vị đó còn bịa chuyện rất bất ngờ. Một chàng nhậu say quắt cần câu cho chó ăn chè bẩn hết áo không biết rồi về nhà sẽ ăn nói làm sao với vợ. Một bạn nhậu khôn vặt bày cách:

– Anh để trong túi áo hai chục đồng, về nhà nói với vợ là có thằng say nào đó lỡ làm bẩn áo và đền anh hai chục, thế là xong.

Nghe bạn hiến kế hay, chàng nọ y lời hí hửng về nhà. Vợ hỏi:

– Sao áo anh hôi bẩn thế này?

– Tại thằng bạn say lỡ nôn trúng. Nó đền anh 20 trong túi áo đây nầy. Vợ móc túi thấy 2 tờ 20 và 1 tờ 10 đồng nên hỏi: – Sao ở đây có 50 lận?

– À…tại vì…tại vì nó cũng ị trong quần của anh nữa.

– ??? ….. …………….

Một chàng nọ đi siêu thị mua sữa, trứng, bánh mì, gà, sườn cốt lết, và một ít trái cây rau cải. Vừa bỏ hết các thứ lên quầy tính tiền, chàng ta nghe một giọng nhừa nhựa như say rượu của một khứa ăn mặc luộm thuộm đứng ngay phía sau nói:

– Sống độc thân phải không? Chàng lấy làm lạ sao khứa lại biết mình sống độc thân. Thức ăn chàng mua cũng bình thường như mọi người thôi chớ có gì đặc biệt đâu.

Tính tiền xong chờ thằng chả ra ngoài, chàng hỏi:

– Sao ông biết tôi sống độc thân?

-Dễ ợt! Xấu vậy ma nào chịu lấy! …..

Một chàng trẻ nhút nhát vào quán uống bia cạnh bàn một nàng trẻ đẹp ngồi một mình. Sau vài chai lấy can đảm, chàng đến bên cô gái nhỏ nhẹ hỏi:

– Tôi có thể ngồi nói chuyện với cô được không? Cô ta sừng sộ la lớn lên:

– Cái gì? Ông bảo tôi ngủ với ông đêm nay? Bộ ông điên rồi hả!  

Mọi người trong quán cười ồ lên. Chàng ú ớ và ngượng đỏ mặt, tự hỏi tại sao cô ta lại có phản ứng lạ lùng như thế. Chàng ta kêu thêm mấy chai uống cho hết quê. Một lúc sau cô gái qua bàn chàng dịu dàng nói:

– Ông cho tôi xin lỗi là lúc nãy tôi đã làm cho ông xấu hổ. Thật ra tôi là sinh viên tâm lý học đang tìm hiểu xem phản ứng của người xấu hổ ra sao.

Anh chàng được dịp trả thù nên la lên:

– Cái gì? Một đêm mà cô đòi một ngàn đô? Bộ cô điên rồi hả! ………………….

Một chàng lính nọ lần nào đi nhậu cũng đi có một mình mà kêu dọn hai chén hai đũa hai ly và hai chai la de Con Cọp.

Chủ quán thắc mắc hỏi, chàng đáp:

– Phần kia cho người bạn thân của tôi đã tử trận. Một thời gian sau chàng kêu dọn chỉ có một phần.

Chủ quán thắc mắc hỏi, chàng nói:

– Bây giờ tôi đã bỏ rượu, nhưng bạn tôi thì không thể bỏ. ………………………….

Một chàng nọ ngồi trong quán buồn bã nhìn ly rượu trước mặt đã lâu mà không uống. Một tay hảo hớn bước tới tự nhiên bưng ly nốc cạn. Chàng nọ chợt òa lên khóc.

Tay hảo hớn nói:

– Có gì mà buồn vậy bạn. Tôi sẽ mua cho bạn hai ly khác.

Chàng nọ đáp:

– Không buồn sao được. Trọn ngày nay toàn chuyện xui xẻo xảy ra, hết bị chủ đuổi việc về nhà còn bắt gặp vợ ngoại tình; bây giờ định uống thuốc độc tự tử thì bị ông phá đám! …………………..

Một anh lính trẻ đi hành quân lượm được một ve chai trong rừng. Anh mở nắp. Thần Ve Chai hiện ra, cho anh hai điều ước.

Ðang khát nước và lâu ngày thèm bia, anh lính nói ngay:

– Xin thần cho một chai la de Con Cọp.

– Có ngay! Ðây là chai la de thần, hễ uống cạn là sẽ đầy lại. Còn điều ước thứ hai?

– Xin thần cho chai nữa để con làm quà tặng cho bạn con. ……………………………

Gặp trường hợp tui, chắc tui cũng vậy.

Comments

comments

You May Also Like

%d bloggers like this: